Mô tả
CHÚ Ý: SẢN PHẨM ĐƯỢC ĐÓNG GÓI BẰNG TÚI, KHÔNG CÓ HỘP
Fokker Dr.I (Dreidecker, trong tiếng Đức nghĩa là “máy bay ba tầng cánh”), thường được gọi đơn giản là Fokker Triplane, là một máy bay tiêm kích trong Chiến tranh thế giới thứ nhất do hãng Fokker-Flugzeugwerke chế tạo. Dr.I được đưa vào sử dụng rộng rãi vào mùa xuân năm 1918. Máy bay này trở nên nổi tiếng vì là loại máy bay mà Manfred von Richthofen đã giành được 17 chiến công cuối cùng của mình (cộng thêm 2 chiến công trước đó khi ông lái nguyên mẫu Fokker F.I vào tháng 9 năm 1917), và cũng chính là chiếc máy bay mà ông đã thiệt mạng vào ngày 21 tháng 4 năm 1918. Fokker Dr.I còn được nhiều phi công át chủ bài khác của Đức sử dụng rất thành công, nổi bật nhất là Josef Jacobs với 30 chiến công được xác nhận khi lái loại máy bay này.
Tháng 2 năm 1917, máy bay Sopwith Triplane bắt đầu xuất hiện trên bầu trời Mặt trận phía Tây. Mặc dù chỉ được trang bị một súng máy Vickers, Sopwith nhanh chóng chứng tỏ ưu thế vượt trội so với các tiêm kích Albatros được trang bị hỏa lực mạnh hơn đang được Không quân Lục quân Đức (Luftstreitkräfte) sử dụng khi đó.
Tháng 4 năm 1917, Anthony Fokker đã quan sát một chiếc Sopwith Triplane bị bắt giữ trong chuyến thăm phi đội Jasta 11. Sau khi trở về nhà máy ở Schwerin, Fokker chỉ thị cho Reinhold Platz chế tạo một máy bay ba tầng cánh, nhưng không cung cấp thêm bất kỳ thông tin chi tiết nào về thiết kế của Sopwith. Platz đã đáp lại bằng mẫu V.4, một máy bay ba tầng cánh cỡ nhỏ sử dụng động cơ quay, với thân bằng ống thép và cánh dày kiểu công-xôn, được phát triển lần đầu trong thời gian Fokker hợp tác theo yêu cầu của chính phủ với Hugo Junkers.
Các thử nghiệm ban đầu cho thấy V.4 có lực điều khiển quá lớn, không thể chấp nhận được, do sử dụng các cánh liệng (aileron) và cánh lái độ cao (elevator) không cân bằng.
Thay vì đưa V.4 đi thử nghiệm cấp kiểu loại, Fokker đã chế tạo một nguyên mẫu cải tiến mang ký hiệu V.5. Những thay đổi đáng chú ý nhất là việc bổ sung các cánh liệng và cánh lái có cân bằng kiểu “horn”, cùng với cánh có sải dài hơn. V.5 cũng được trang bị các thanh chống giữa các tầng cánh; dù không cần thiết về mặt kết cấu, chúng giúp giảm hiện tượng uốn cong của cánh. Ngày 14 tháng 7 năm 1917, Idflieg đã ban hành đơn đặt hàng 20 máy bay tiền sản xuất. Nguyên mẫu V.5, số hiệu 101/17, đã được thử nghiệm tại Adlershof vào ngày 11 tháng 8 năm 1917.
Hai chiếc máy bay này được gửi đến Phi đội 10 và 11 để đánh giá khả năng chiến đấu, đến Markebeeke, Bỉ vào ngày 28 tháng 8 năm 1917. Richthofen lần đầu tiên lái chiếc 102/17 vào ngày 1 tháng 9 năm 1917 và bắn hạ hai máy bay địch trong hai ngày tiếp theo. Đức đã đặt hàng sản xuất 100 chiếc vào tháng 9, tiếp theo là đơn đặt hàng 200 chiếc vào tháng 11.
Bộ sản phẩm bao gồm 281 chi tiết.
Sản phẩm sau khi lắp ráp có kích thước 19,2 cm.









